top of page

Hạ, tôi

Mar 1, 2023
4 min read

Updated: Sep 26, 2024



Tôi vẫn ôm giấc mơ được đi ra biển. Tôi cố lay lấy tay Hạ vài lần và gợi nhắc về một câu hỏi muôn thuở - “Hôm nay mình ra biển nhé”. Dù mài đi miết lại ý nghĩ ấy bao nhiêu lần, tôi vẫn chưa thạo, và vẫn chưa thôi dè dặt, dường như co người lại khi cậu ấy hỏi: “Tại sao?”


Hạ về, những khóm lau khô, những bụi cây xơ xác nắng. Hay chính tôi đã về trong hạ, đủ thân thiết để nhớ thứ mùi nồng nồng xộc vào mũi, nhưng chưa đến nỗi quen để khỏi thấy hồi hộp và xốn xao. Hạ vẫn thường đem những mảnh vải thô xé dở từ cuốn vải thừa của mẹ, trải lên mặt nhựa đường và kéo tôi nằm song song, chân duỗi thẳng tắp, mắt ngửa lên trời, tay quờ quạng trên không trung như mò mẫm những vì sao đang thiêm thiếp trong ánh sáng. Những giờ bình thản và rỗng không, dù vậy không khiến tôi quên rằng, hạ là sự rượt đuổi.


“Vẫn chưa phân biệt được lá lốt và lá trầu không sao?” Một chiều nọ Hạ hỏi, khi tôi còn lúng túng trước hai nhúm lá Hạ hái từ đâu về, rồi vò nát một chiếc đưa sát mũi. “Cay!” Tôi nhợn người, bất giác vơ lấy ly nước uống một hơi cạn.


Tôi nhặt những vỏ ốc, vỏ hàu trắng cát, đem về xâu từng chuỗi treo trước mái hiên. Hạ bày tôi cách tách vỏ nghêu, vỏ hến đem nấu cháo hành. Hạ đổ những chiếc vỏ kêu loảng xoảng ngập chiếc thau nhôm méo mó, bảo tôi đem vứt. Buổi đầu, tôi còn lựa trong đống vỏ ấy những chiếc xinh và lành lặn nhất đem đi rửa, lại xâu. Nhưng dần, mắt tôi nhòe đi bởi ngập ngụa những lớp vỏ, mà mọi đường vân đều ánh lên một màu nâu đất như nhau, chẳng còn gì khác biệt nữa. Tôi từng hỏi Hạ sao không nhặt những vỏ sò xoắn dọc bờ cát, Hạ bảo để lâu chúng sẽ bốc mùi. Tôi cũng dần ngửi thấy thứ mùi ấy - mùi của biển, mùi của hạ, một thứ mùi trước nay chưa từng làm tôi bận tâm, hoặc bởi trước đây, giác quan tôi hãy còn câm điếc, như sự ngây thơ của nguyên tổ ta trước khi nếm phải trái cấm trong vườn địa đàng.


Hạ luôn hỏi tôi “Để làm gì?” Mấy thứ tôi vẫn chăm chút, như lau lấy chiếc bình sứ, nhặt hoa, lẩm nhẩm một giai điệu cho đến khi thành hình, đọc thơ của Byron, nghe Bach. Hạ hỏi, “Để làm gì?” Tôi ngập ngừng. Tôi cũng không rõ để làm gì. Hạ hỏi, vậy tại sao cứ làm. Tôi bảo tôi cũng không biết, chỉ vì muốn làm. Hạ bảo tôi dọn sách đi để lấy bàn làm chỗ đặt cối xay bột. Những chiếc lá khô chao đảo trong khoảng không, mãi một lúc lâu mới bay về đất, cả những cánh hoa. Tôi mãi ngắm chuyến du hành kỳ vĩ ấy, nhưng chiếc chày cối đập mạnh vào tai. Tôi cúi xuống nhìn Hạ đang giã hành, ớt , tỏi, xung quanh những mảng lá héo lộn xộn khắp sân. Tôi lẳng lặng lấy chổi đi quét, mà không rõ Hạ có đang nhìn mình không.


Hạ về, tôi thôi lăn lóc trên giường với mấy bộ phim xem dở. Tôi học cách cầm dao. Tôi nắn nót những dòng nhật ký trên cuốn sổ khâu, những dòng “Hạ vẫn còn rong chơi, nhưng tôi vô tình đi xuyên qua hạ, để ngoái đầu lại chẳng còn mây, còn trăng, còn biển, chỉ có xác con ve sắp chết khi hạ tàn mãi ríu rít sao khuya”. Hết hạ là thu. Tôi từng gặp Thu nhưng không nhận rõ mặt lắm, bởi lúc ấy còn mãi nép sau áo Hạ. Nhưng Hạ sẽ không dắt tay tôi đi nữa. Hạ sẽ đẩy tôi ra. Đẩy tôi lên chiếc xe không ngừng lăn bánh, lọc cọc, chậm rãi, đôi khi làm người ta sốt ruột, nhưng quả thế - không ngừng lăn bánh.


Một chợt thu, Hạ hỏi tôi hôm nay muốn ra biển chứ. Tôi ngạc nhiên nhưng cố chơi trò trốn tìm – đường ra biển xa lắm. Hạ bảo Hạ chở tôi đi. Tôi lại bảo trời đang trở lạnh. “Sóng ở sông dạo này lặng lắm”. Tôi sẽ vui vẻ hơn nếu Hạ dẫn tôi đến một bờ sông, hẳn tốt hơn nếu có một bụi tre, hai đầu mắc một chiếc võng. Trong cái nắng không còn đủ sức để làm chói mắt, cái nắng già cỗi và yếu ớt ngày thu, Hạ, tôi, sẽ nhìn từng triền sóng óng ánh mái đầu bạc, từ từ diễu hành qua từng vạt mây in trong lòng mắt.


[Hạ là hạ, nhưng Hạ là ai? Theo cách cắt nghĩa đơn giản nhất, Hạ là tất cả những ai đã đi qua và làm nên mùa hạ của tôi]













Comments


bottom of page