Lễ tẩy trần (không phải tháng Tư)
Updated: Sep 26, 2024

Khi ở cạnh dòng sông, ta tưởng như mình được thanh tẩy.
Tay tôi chẳng dọc nước sông, và lưỡi tôi chưa nếm vị sóng. Tôi chỉ rót vào tai những tiếng tát nước đều đều, tiếng vò quần áo, tiếng tàu thở dài yếu ớt, và tiếng quẫy nước của những chú cá thỉnh thoảng bắn mình lên. Mọi khi, tôi vẫn thả mình theo nhịp võng, trước mặt là bãi sông, trên đầu vòm tre giăng kín. Nhưng tôi đang ngồi trước bàn đá, bởi sợ trong phút chợt mắt, lim dim tôi quên mất mình.
Tôi vẫn thường quên mất mình, tận hưởng cảm giác lơ lửng trong vòng định danh mơ hồ kia. Dù vậy, đôi khi mở mắt, tôi sợ khi thấy gót chân không chạm đất. Rồi lại rướn mình, tìm điểm tiếp xúc, nơi ta có thể bắt đầu lại.
Tôi không biết ta nên bắt đầu lại từ đâu. Quá nhiều nắm bắt và trượt ngã, quá nhiều ngưỡng vọng và khát khao, quá nhiều hy sinh và bất lực. Tôi vẫn tìm cách giữ lấy tất cả những thứ ấy bằng một nắm tay. Và chúng chảy, như cát. Một chút buông lỏng, chúng sẽ nhảy, sẽ xa rời, sẽ lại nhìn tôi với cái nhìn của người dưng xa lạ. Nhưng tôi chỉ có một đôi tay. Tôi vẫn quờ quạng như người mù cố tìm điểm tựa. Tôi sợ sau cùng trong tay tôi không còn gì ngoài vết bẩn.
Thế, tôi lại rửa tay, và để mình bắt đầu lại một lần nữa.
Nhưng nếu lần nào cũng như lần nào, và tay tôi lại toàn vết bẩn, bùn, cát, những mẩu nhựa, và đất bám lên, rồi tôi lại rửa, lại tẩy, lại bôi xóa, lại như lần đầu, lại khoác vẻ ngây thơ mà miễn cho mình sạch tội, tất cả những gánh nặng quá khứ, ai sẽ đeo mang?
Tôi nhớ bức ảnh tôi được mẹ đỡ đầu bồng trước chén nước thánh, và vị linh mục đặt tay lên trán. Ta chỉ được rửa tội một lần trong đời, và thường, vào thời điểm chưa có năng lực để phạm tội nhất. Sau, ta không còn được rửa tội, mà phải tìm đến bí tích giao hòa. Tôi rất ngại khi phải xưng tội và ngồi trước tòa giải. Nhưng sẽ không ai dẫn tôi đi xưng tội. Tôi không xưng tội thường xuyên, nhưng trong một đoạn thời gian nhất định, sẽ có ngày gánh nặng ấy ứ đọng đến mức tôi phải tìm cách giải phóng. Rửa tay và bắt đầu lại. Có lẽ đó là một kiểu ân điển trọn đời của người. Tôi chỉ không hiểu, sao dòng sông có thể có thể mãi dư dả và bao dung.
Vẫn những đợt nước, rót vào tai, vào mắt, vào miệng, vào lưỡi, với khí vị thanh sạch, trong trẻo, du dương, khiến tôi quên rằng cách đây ít phút mình từng quấn mình trong lớp áo dày chạy xe trên đường bê tông bụi bặm. Dưới làn gió trượt đều trên da, trên tóc, như tự nhiên vẫn luôn dịu dàng, vẫn luôn rộng lượng, dung chứa và thứ tha, những tạp niệm dần được gột sạch, và tay tôi dường như có thể sải rộng vươn thẳng bay lên.
// Không phải hô khẩu hiệu.
Ngồn ngộn những đám đông người lúc nhúc chen chúc nhau đổ xô về phía trước
Hãy cẩn thận đừng để hụt chân
Tìm một khe hở đủ để nhích lên và
Cứ đi đi
Dù không đâu bờ bến để quay đầu
Dù dặm đường xa không hẹn hồi kết
Dù mỗi chặng đi mỗi bất bình
Mỗi cứa lòng
Mỗi chán nản hận thù tuyệt vọng không còn tỉnh táo
Đâu là niềm ân xá
Đâu là tù tội
Đâu là dấu chân mịt mờ không ngừng chìm lấp
Cứ đi đi
Nếu đi không phải một lựa chọn
Và đừng quên định hình lại tầm mắt.
Tôi không đảm bảo về từng câu chữ mình viết ra - những sự thật chủ quan chưa được xác thực, chỉ tựa vào một thứ trí nhớ mơ hồ sớm đã hỏng hóc. Nhưng tôi vẫn sẽ để chúng xuất hiện với bộ dáng xộc xệch như thế, bởi không chịu được sự vô hình. Cả những hình hài nhếch nhác cũng có khả năng bày biện, hơn là việc lặng im, để rồi không một hy vọng nào được tái phục.
Chúng ta có quyền hy vọng chăng, và có cơ sở để hy vọng chăng, hay đó chỉ là trò lừa phỉnh con người ngụy tạo cho nhau để cùng vượt qua sự tăm tối của thế giới đang ngày một lên men và trương nở?
Hy vọng là sự cố chấp ngây thơ. Nhưng nếu trút bỏ sự ngây thơ kia, liệu ta đủ bản lĩnh để tiếp tục đi khi thấy dưới chân mình là vực sâu, trên là lằn chỉ mỏng?
Tôi không muốn đặt thêm những câu hỏi lộ rõ vẻ bất an và mất niềm tin, trong một xã hội vốn đã tồn tại quá nhiều hoài nghi và chất vấn. Và kể cả khi thế giới đang tự sát, hãy tiếp tục cố chấp mà tin rằng nó tự sát để tái sinh.
Nếu đó là quá trình không thể tránh khỏi, một đoạn kết và bản cáo chung không hạt bụi nào chui lọt, những kẻ không biết về nó, hoá ra là những kẻ có thể sống yên ổn hơn cả. Hoặc những kẻ vờ như không biết - thấy được dáng vẻ của nó, nhưng không bị ánh mắt của nó làm cho hoá đá.
Tất cả đã xảy ra. Không thể xóa sổ quá khứ. Ta chỉ có thể đền bù cho nó bằng sự an ủi tưởng như vô nghĩa nhất. Ta bày nên những tuồng diễn và trở thành đào kép cho kịch bản của chính mình, dắt díu nhau qua từng ngày rỗng không đến thế. Không rõ khi nào ta cần chắp tay lại mà đọc kinh nada.
Ender Lilies đã chạy đến Epilogue.
Tôi những mong dòng chảy vĩ đại mà chúng ta vẫn hằng trôi nổi cũng có thể phát cho kẻ lưu lạc này vài tín hiệu kiểu Epilogue như thế. Lặp lại đoạn Prologue ban đầu để nhắc nhở rằng chặng hành trình sắp kết thúc. Để biết mình đã đi xa đến đâu, để biết khoảng không trước mặt, sau lớp mù sương có phải vực thác, và nếu nhỡ rơi, có còn cơ hội sống sót hay không.
Mấu chốt vẫn là quay về. Awakening, Helplessness, hay Grudge, hay cả một Harmonious, một Dewdrop cũng vậy thôi, bởi không chỉ là đi bao xa, đi qua bao nhiêu con đường, chân dẫm qua bao nhiêu loại đất, tóc ướt bao nhiêu mưa rào, đẫm mấy mùa sương, mà là sau chặng đường đã đi qua, đã bỏ lại, có còn quay về nơi bắt đầu được không, epilogue có còn kết nối với prologue được không, hay chính ta đã chết đi trong hành trình ấy, đã vong thân không thể vãn hồi.
Trước khi đi, hãy dắt trong túi một nắm sạn, bởi bánh mì vụn dễ bị lũ chim ăn mất. Nếu điều đó giúp mày khỏi bị lạc, và nhỡ một ngày mày quên đi tất thảy, mày còn có đường để trở về. Khi ấy, mày sẽ chẳng ham nữa những chuyện phiêu lưu, chẳng ham nữa con đường lót đầy lá tre và ngai ngái mùi trại gia súc, mày chỉ còn muốn tự sự, như loài người là sinh vật thích tự sự, để tái hiện và sống lại một cách lý tưởng dặm đường mày đã nhón bước qua.
Mày chỉ mong khi trời đổ mưa sau lưng mày là một mái hiên, căn chòi nhỏ; khi trời nắng, trước mặt mày là một bóng râm, sẽ tốt hơn nếu lá còn xanh và hoa đang mùa rộ nở; khi gió nhẹ, xung quanh mày là thảm cỏ non.
Ender Lilies đã chạy đến Epilogue, và tôi sẽ không viết tiếp.

![Đoản ngôn [kỳ 2]](https://static.wixstatic.com/media/958ab1_bcac067b23eb452481c0d0ce25140733~mv2.jpg/v1/fill/w_980,h_974,al_c,q_85,usm_0.66_1.00_0.01,enc_avif,quality_auto/958ab1_bcac067b23eb452481c0d0ce25140733~mv2.jpg)


Comments