top of page

Đoản ngôn [kỳ 2]

Sep 15, 2024
3 min read

Updated: Sep 26, 2024



1. Dù những giọt nước mắt nhỏ xuống đều như nhau, chúng ta chẳng thật giống nhau. Dù tiếng thét đủ ám ảnh như nhau, chúng ta chẳng thật giống nhau. Dù vết thương rỉ cùng một màu máu, chúng ta chẳng thật giống nhau. Và, “thần khí tỏ mình ra nơi mỗi người một cách, là vì ích chung”.

Tôi không thể khiến cậu cười mãi, không ai có thể khiến cậu cười mãi, cậu cũng không thể khiến cậu cười mãi. Bởi tôi vẫn phi tôi, và cậu vẫn cứ chối bỏ mình. Những bản nháp của Thượng đế đã vứt đầy kho ký ức nhân loại, chúng ta vẫn cứ lục tìm từng mảnh vỡ, của hôm qua, của hôm nay, của ngày mai, sót lại. Tôi không rõ trong ánh sáng của ngày sau hết, ta sẽ xuất hiện với hình dáng nào, sau cuộc nhào nặn từ bãi phế liệu vô lương kia.

Nhưng thú vui của tạo hóa là cho những món lợm cợm ấy dung hòa trong nhau. Và từ mỗi góc chiếu, ân điển sẽ hiện ra không bao giờ trùng lặp.

* 𝟏 𝐂𝐫 𝟏𝟐,𝟕




2. Ngôn từ bất lực đầu lưỡi

Con người là tất cả những gì hắn không thể thốt ra

Những nốt nhạc sót lại chưa đặt vào dòng kẻ

Những ảo ảnh dập dìu chưa tròn một giấc mơ

Những dải lụa thừa

Những vụn gỗ ép

Những gì không ngừng vỡ tan vỡ tan và mày không ngừng lượm nhặt lượm

Nhặt một hoàng hôn

Sao mưa không ngừng rơi

Sao ngươi không ngừng gán nghĩa

Đau khổ bao nhiêu

Nhưng cũng hạnh phúc bao nhiêu

Để ngươi thấy đáng sống

Đáng chết

Đủ để chết

Một khoảng sống đầy gang tay

Trong cái chớp mắt

Nhưng rực rỡ ngân hà


Đó là con người


Đó là con


Người chính con luôn nhận thấy




3. Hắn bảo: “Này bụi, hãy khiêu vũ trong ánh sáng, để trở thành thước đo của khí tượng, để những hình hài đang cựa quậy trong ngươi trở nên rành rõ hơn”.


Hắn lại nhặt những chiếc lá khô và bảo: “Ước gì thời gian tua nhanh sự phân hủy của ngươi, để khi vừa rời khỏi cây ngươi lại được ngửi mùi đất, để ngươi không phải bị gió cuốn bay, không bị cán chổi chà qua xát lại, để người ta thấy ngươi vẫn đang sống trong từng chút nỗ lực hoàn tất vòng tuần hoàn của mình”.


Hắn lại xới lên, lấy tay ủi phẳng một mảnh giấy nhàu nát: “Ngươi thật nhẹ, nhưng lại không biết bay. Ngươi thật dễ chịu tổn thương nhưng lại không tự mình thoát khỏi những mối nguy khiến ngươi bị tổn thương ấy. Đứa trẻ nhà ta hẳn đã dùng băng dính dán ngươi lên bức tường trong phòng ngủ của nó, ở nơi nó dễ thấy nhất, để trước khi đi ngủ, nó sẽ nhìn ngươi và mỉm cười”.


Hắn nhặt lấy mẩu gương vỡ khiến hắn suýt đứt tay: “Giá như người ta biết một tấm gương dù vỡ thành trăm mảnh vẫn phản chiếu toàn vẹn như chưa hề xước xát”.


“Nhưng sẽ có nơi nào đó dung chứa các ngươi”.


“Nơi nào đó mà các ngươi là một phần quan trọng".


“Ta muốn không nơi đâu người ta cảm thấy mình là kẻ thừa thãi”.


Comments


bottom of page