Những ngày cuối năm
Updated: Sep 26, 2024

Chưa từng, cũng không mang chút ý định bắt kịp mấy cơn gió vu vơ đẩy mùa mau lặn. Dù là một tiết điệu nhàm tẻ, như dây quay, như thác đổ, như đôi câu lục bát đưa đều theo nhịp võng. Sẽ không còn bụi bay, và lá sẽ thôi rụng. Một bản năng bắt chước dáng điệu của vạn vật chăng, rằng thời điểm này, chỉ muốn náu mình trong một góc ấm nào đó thật lâu? Đôi chân từ lâu đã ngưng động đậy, bởi quá nhiều lần dợm bước bị vây bọc trong bao ngờ vực và hoài nghi. Một nơi sạch sẽ nhưng không quá sáng sủa. Nhưng không quá tồi để trở thành một chốn trú tạm.
Điệu vũ của một dấu chấm tự xoay quanh mình, đơn thuần là hướng vọng về tương lai, hoặc ngoái đầu nhìn lại. Kẻ chôn chân tại chỗ hóa ra là kẻ không thể sống cho hiện tại nhất.
Hắn sẽ gọi một tách trà nóng và đặt lên đĩa hai vỏ quế. Trong tĩnh tại ấy là từng chút đôi co, trả giá với thời gian, như lẽ thường là thế, rằng bộ máy của tự nhiên không ngừng kéo xoay tất cả, cả hắn, vào vòng quay không thấy bến. Vì mùa sắp hết, dù tất cả đã được thành toàn hay chưa, dù những gì đã qua là ít hay nhiều để hồi tưởng, dù tất cả vẫn cứ trôi qua thật mau.
Mưa buông dài trong hơi thở lạnh lùng. Nhưng chiếc quạt cũ đã ngưng đau đớn khi gió trở trời quá lâu. Thi thoảng, vẫn nghe tiếng gõ lách cách trên cây guitar không còn quá bóng bẩy. Từng dây đàn rung lên, trong dáng hình, thanh âm dịu dàng nhất của nó, mà không một người thứ hai có mặt ở đấy, để ghi lại một khúc đoản ca.
Cuộc diễu hành lẽo đẽo đi theo, đã sắp hết một vòng thành phố. “Cứ đi, dù đi buồn đứt ruột”... Và, sớm thôi, trời sẽ không còn quá lạnh nữa đâu.
27/12
Những ngày cuối năm, căng thẳng, vội. Mắt vẫn vờ bình tĩnh bằng cách lim dim nhắm lại, như thể mình không phải kẻ bị thời gian truy nã. Tay vẫn lúng túng giữa đống giấy tờ chưa xử lý. Tâm trí là kho đồng nát của những ý nghĩ không ngừng tìm lại vị trí nên có của mình. Với bao chuyển động chồng chéo ấy, mắt vẫn vờ nhắm, vẫn vờ thở đều, chăn trùm kín mặt, khoác lên vẻ ngoài của kẻ đã xong việc mùa đông và đang trên chuyến tàu chậm trôi về xứ sở.
Có lẽ tôi cũng đang trên chuyến tàu trốn chạy của riêng mình. Nhưng không may, không giữ được bình tĩnh hơn, khi băng nhạc chạy đến Symphony 5th. Beethoven. Những tổ hợp âm thanh ấy dội thẳng vào nỗi sợ hãi vẫn luôn ngọ nguậy, kích động những giác quan lười biếng. Năm nốt nhạc đầu, như năm ngón tay đẩy mình xuống từng nấc thang. Và khi giai điệu dãn dần, bần thần tỉnh lại đã thấy mình ở vực sâu.
Nhưng trong ánh khuya heo hút ấy, có gì đó vinh quang, tựa ai đang hát khúc khải hoàn cho lòng dũng cảm. Dập dồn, kèn thổi, trống vang, hoà lên một bài ca mới.
Thời điểm này, khi thời gian còn chưa trót, nhưng cũng không quá dư dả để kịp hoàn thành những dự định dang dở. Ta hối thúc mình trong sự mệt mỏi. Ta biết không thể cứu vãn, và điều ấy làm ta trở nên kém lòng tin. Tôi nhớ trong bộ phim vừa xem gần đây, có một câu thoại: "Mọi chuyện càng đi xa càng chệch hướng. Nhưng điều đó không có nghĩa nó vô giá trị. Nó vẫn đáng để ta cố gắng. Chúng ta nỗ lực là để chúng không đi xa hơn nữa".
Tôi tin mình dành thời gian để đơn giản hoá vấn đề nhiều hơn là để xử lý nó. Và mọi thứ vẫn bừa bộn như căn phòng chưa được dọn dẹp trước khi đón năm mới. Bản nhạc đã nguội dần tính căng thẳng. Nó không còn thôi thúc tôi được nữa, tôi biết vậy. Có lẽ đây là lúc chính tôi cần thôi thúc mình.
31/12
Ngươi sẽ nghe bao thứ âm thanh không rõ hình thù từ quảng trường, nơi có một sân khấu lớn, với ánh đèn pha không ngừng chiếu lên bầu trời chật chội khói pháo.
Hắn sẽ lặng lẽ vặn lớn dần chiếc loa để điệu nhạc 𝐻𝑎𝑝𝑝𝑦 𝑛𝑒𝑤 𝑦𝑒𝑎𝑟 loang dần trong căn phòng tối, rồi tặc lưỡi, tại sao bài nhạc ấy buồn đến thế.
Ngươi sẽ ngồi tại một góc cà phê bệt, giữa những đứa bạn của ngươi, những đứa không đến nỗi thân thiết, nhưng không bao giờ không sẵn lòng ngồi cùng ngươi trong một quán nước mà hàn huyên, về những điều đôi khi ngươi không hiểu nổi.
Hắn sẽ gọi cho những người nó cần đến nhất, sẽ quờ quạng và chìa tay ra hết kẻ này đến kẻ kia, và mọi người đều mỉm cười lại với hắn.
Ngươi sẽ cảm thấy buồn ngủ thật mau và muốn quay lại căn phòng ấm cúng của mình.
Hắn sẽ không trốn tránh nổi thực tại trống rỗng bởi không cách nào chìm vào giấc ngủ. Hắn sẽ tua lại một thước phim từng khiến hắn khóc rất nhiều.
Ngươi sẽ thức dậy trong buổi ban sơ mới, thấy tất cả như lửa tàn, khói bay, và tự hỏi mình còn trông đợi gì hơn.
Hắn sẽ sực tỉnh, giật mình nhìn thế giới đầy ắp, mọi thứ, dặt dìu, kéo hắn vào một trục quay mới.
Đó là nếu hắn và kẻ lưu lạc trong ngươi đang trôi nổi tại hai rìa vực khác nhau của cùng một thế giới.
1/1
Cách nhận biết một năm đã qua của nhà tôi là... trong nhà xuất hiện một chiếc bong bóng.
Đó là chuyện của gần mười năm trước. Khi tôi và chị còn hứng thú với món đồ chơi ấy. Chị tôi hơn tôi hai tuổi. Một năm, khi tôi còn muốn giữ chiếc bong bóng dù nó đang dần xẹp, chị đã có ý định thả nó. Khi không còn muốn ôm lấy thứ gì đó như một kỷ vật, khi đã có thể nới lỏng ràng buộc với một vật ngoại thân, tôi nghĩ, đó là lúc mỗi người tập chấp nhận dần với những mất mát và đổi thay. Của đời sống. Của những gì không kiểm soát được. Một sự tập dượt trong hình thức cơ bản nhất của nó.
Không nhận ra mình dần đánh mất thói quen đó từ khi nào. Sự quên lãng đến trong trạng thái êm ái và dễ chịu nhất, không mảy may đánh thức một cảm giác xót xa. Đó là chuyện của gần mười năm trước. Và hẳn nó đã ngủ yên.
Nhưng hoá ra nó chỉ bị đánh mê.
Đứa em mới lên năm của tôi bắt đầu chắp nối lại giấc mơ nhỏ thuở xưa ấy. Tôi không thể nhìn chiếc bóng bay mỉm cười ấy mà không chút bận tâm. Tôi từng mua bao nhiêu loại bong bóng. Nó chẳng giống cái nào trong những cái tôi nhìn thấy trước đây. Nhưng những gì nó có thể gợi ra trong tôi lại rất thân thuộc. Như một người bạn cũ chợt ghé đến. Như một vầng trăng chợt loé lên. Như một chất vấn từ quá khứ, và tôi đáp trả nó bằng sự thinh lặng dịu dàng nhất. Như thể tôi vẫn đang chậm rãi gõ những dòng này. Đó là một sự ký thác. Để không bao giờ quên nó lần nữa. Để không bao giờ đánh mất lần nữa.
Nếu ký ức lại cho ta cơ hội trở về vòng tay của nó, qua nụ cười của một đứa trẻ, qua những cánh hoa không trùng màu, qua một chiếc bóng nhỏ có thể bay cao...
Và mang tôi đi đâu?



![Đoản ngôn [kỳ 2]](https://static.wixstatic.com/media/958ab1_bcac067b23eb452481c0d0ce25140733~mv2.jpg/v1/fill/w_980,h_974,al_c,q_85,usm_0.66_1.00_0.01,enc_avif,quality_auto/958ab1_bcac067b23eb452481c0d0ce25140733~mv2.jpg)

Comments