top of page

Về nơi từng là điểm tựa

Feb 27, 2023
4 min read

Updated: Sep 26, 2024



1. Thời gian sẽ lặp lại. Ai đó nói với tôi như thế, rằng thời gian sẽ lặp lại.


Rằng mặt trời sẽ rảo bước theo đường chỉ tay của cái nắng Đông Kinh không theo vầng quỹ đạo nào, và mây sẽ che kín để cậu khỏi bị bỏng. Lẽ, tôi còn nhớ bộ dáng vụng về của cậu khi buộc mình phải đối diện với ánh sáng.


Tôi sẽ ngoắc lấy ngón tay đang co rụt lại kia, dắt nó đến trảng cỏ từng quen biết, dẫm lên những bậc rêu từng trượt ngã, và dăm đôi hương còm, tôi sẽ không cắm vào lọ sắt lần nữa. Tôi lại đi con đường quen thuộc ấy. Tôi dẫn cậu đi, bởi cậu nhớ đường, và tất thảy những cái bẫy vắt véo làm cậu gục khóc. Băng qua rặng đồi ấy, rặng đồi sương lờ mờ trắng, ướt đẫm, nhưng không đủ cớ để dừng lại thay áo, chúng ta cứ đi về nơi chưa từng hình dung rõ, mà không sợ lạc đường lần nữa.


Và sẽ không có người đưa tiễn.




2. Một cánh cửa ta đã viện bao nhiêu cái cớ để nó được mở ra


Không dám cất lời chào, bởi cũng ngót hai năm - hai năm chưa một lần trò chuyện, chưa một lần thăm hỏi, hoặc nếu có, cũng chỉ gấp gáp, như thể đang vội, dù sau khi gõ dấu chấm cuối cùng, vẫn luôn bồi hồi nhìn khoảng trống mình bỏ lại thật lâu.


Tôi lặng lẽ đi theo đôi chân dứt khoát không chút nể nang ấy, cúi mình trước mọi nấm mộ cậu đặt nhành bách hợp trắng lên, đứng đợi cậu chắp tay trước những tượng đài, và nương tựa cậu như một bản năng, như trước giờ vẫn cứ là kẻ cần dựa dẫm.


Khoảnh khắc cánh cửa gỗ mở ra, khi những đầu ngón tay trượt lên nhau dưới những chai nước, tất cả những dịu dàng xưa cũ dường như vẫn vẹn nguyên ở đó. Như chiếc ghế máy bay bất chợt ngả ra sau khi tôi còn đang gục đầu trên bàn tựa. Đành rằng ta là người ra đi.


Tôi rửa tội cho mình.


Vẫn sẽ giật bắn lên như thế, bởi biết bản thân là kẻ vô ơn. Nhưng buộc phải lựa chọn, và dường như không còn con đường nào khác. Ra đi khỏi chốn thân thiết ấy. Từ bỏ khát vọng thành thực trong nháy mắt, sau không dưới ba mươi lần khóc ngày khóc đêm. Ra đi để không tiếp tục lấn sâu vào con đường không thấy đích, và tạm vơ lấy một đóa hoa ven đường, tự ép mình cảm thấy hạnh phúc với những gì hiện có.


Hãy để tôi tiếp tục đi mà không bao giờ gặp lại.


Vì không chống chọi nổi lực kéo của quá khứ.


Hiện tại tan rã, tương lai chỉ còn là khoảng không, chỉ duy ký ức với hình hài sống động của nó không ngừng khiêu vũ trong tâm trí, kéo tôi về một tôi thơ ngây, còn nuôi nhiều mộng đẹp. Nhưng đôi khi chỉ vì một giấc mơ, ta cần tìm đến bí tích giải tội.


Cố nhân, không cần giải thích thời gian qua cậu đã ở đâu, không cần hứa hẹn những gì không thể nắm bắt, chỉ chìa tay trao tôi một món quà trong ngày gặp lại, và tôi sẽ ôm nó phóng tiếp về phía chân trời. Nơi chúng ta không còn thấy nhau thêm nữa.


3. Ngờ vực


Không rõ bao giờ mới thoát khỏi sự day dứt ấy, như thể tội nhân cứ đi mãi, một dây còng trước mặt, một vòng xích dưới chân, những dấu chấm xanh trải dọc.


Không hẳn là cố chấp. Tôi chỉ muốn tường tận sự thật. Ai đó rỉ vào tai tôi tất cả những gì đã thực sự diễn ra, và tôi sẽ không bao giờ dùng dằng thêm nữa.


Bằng không, tôi sẽ tiếp tục gặng hỏi và dây dưa với mình. Tôi sẽ ấp úng những điều thân thuộc. Bạn cần trao đổi thêm manh mối. Nếu có điều gì duy trì nguyên cớ để chúng ta ở đây trò chuyện với nhau, hãy tin, chỉ là chút manh mối ấy, không hơn. Hoặc, tôi sẽ dần dần biến mất khỏi cuộc đời bạn, với những dấu chân êm dịu và nhẹ nhàng nhất.


Bởi tôi còn vướng bận vết chân đã dẫm vào lòng mình, tưởng đã nguôi ngoai, nhưng chập chờn, lại đau nhói và sống dậy.


Hạt bụi đã hoá thành hòn sỏi ném vào quãng lặng ký ức trong cơn mơ. Từng tiếng đập cánh thành thực của cảm xúc, như vòng sóng lớn dần, hồi âm hết thảy những cái chạm tay hờ hững nhất.


Tôi vẫn sẽ cất giấu tất cả trong biểu tượng. Người có thể cười cợt kẻ hèn nhát mãi giấu diếm sự thật và lừa dối cả chính mình. Nhưng kẻ dối trá này, cũng không tin cậu là người thành thực.


Chúng ta đều không thành thực với mình. Chưa bao giờ thành thực với mình. Chúng ta dại. Và bây giờ cay đắng, ai sẽ xoa mắt cho ta đỡ đau đây?


Hay là xát thêm cát, vì hai bàn tay vừa chơi xây lâu đài?


[Đặt dòng viết ở đây, để tự hứa sẽ không viết thêm về vấn đề này nữa. Tôi chưa từng nghĩ vỏn vẹn hai ngày bước chân lên chuyến tàu đêm đã có thể khiến mình trả giá đắt đến thế. Bởi đã xem thường lực kéo của quá khứ? Bởi chủ quan rằng nó đã chết và sẽ không sống lại lần nữa? Nhưng nó chỉ ngủ quên? Và bây giờ, lồng lên, cào rách lớp mặt nạ tôi gượng gạo đeo để đổi lấy sự bình thản bấy lâu nay? Tôi nên đối đãi với sự sống tái sinh ấy ra sao đây? Nếu không thể sống chung, hẳn một trong hai kẻ phải ra đi.]




Comments


bottom of page