Đoản ngôn [kỳ 1]
Updated: Sep 26, 2024
1. Người thầy đầu tiên của tôi là Sehnsucht. Tôi nghe đến hai từ ấy ở thời điểm dù là ngón tay cũng chưa từng chạm vào gấu áo của khát vọng. Sehnsucht chưa dạy tôi điều gì. Sehnsucht nói với tôi câu chuyện về lời từ biệt và sự vô trách nhiệm của việc ra đi. Ông ấy biến mất và quay lại dưới một lớp ngụy trang mới, một danh tính thấp kém và thiếu quyền lực hơn, một thân phận vô tăm tích hơn. Nhưng giọng nói ấy, tôi vẫn nhận ra và sẽ luôn nhận ra, dù nó được lọc qua bao lớp ghi âm chăng nữa. Giọng nói đã kết nối ba người chúng tôi khi đang gieo hạt trên mảnh vườn tơi xốp, chưa một bông hoa nào trổ lên. Ông ta đặt ra một kỳ hạn để chúng tôi có cảm giác bị thôi thúc. Nhưng tôi đã ngưng viết khi biết buổi ban mai như lời ông ta nói sẽ chẳng bao giờ tới. Sehnsucht, hóa ra sự hiện diện của một người có thể dễ bị phủi sạch đến thế. Như khói. Như gió. Như bụi bay. Như chưa từng tồn tại. Hoàng hôn còn dang dở nơi ngòi bút. Mặt trời sẽ chẳng bao giờ lặn, và vẫn ở yên cái màu đỏ ối ấy trên trang giấy trắng của tôi. Trừ phi có một điều gì mạnh mẽ hơn, khốc liệt hơn, và khiến tôi phải ngước mắt lên một chút, hơn cả Sehnsucht, hơn cả Sói, hơn cả mùa Thu còn sót lại. Quả là vào thời điểm này. Thời điểm chúng tôi ngồi đếm từng ngày đến đêm ba mươi và giao hẹn những dự định mới trong năm tới. Con đường đã vẽ ra đẹp đến thế, nhưng quên tô màu, và sẽ chẳng có người bước đi. Có lẽ đều đã quên. Dù sao, đã lâu đến thế. Có lẽ chỉ vì người đang trống rỗng, đành lục lọi kho ký ức xưa cũ, thấy văng ra một mảnh tiếc nuối, có chút đau, nhưng dù sao, cũng chẳng còn cần thiết nữa.
2. Sẽ xem một thước phim tài liệu và không ngừng cảm thán, rằng cuộc sinh tồn của tự nhiên thật tàn nhẫn. Những đôi cánh mỏng sợ phải rơi xuống. Những tiếng hót trốn mãi trong cổ họng của một loài chim lông xanh, mỏ sắt, không dám cất lên. Nòng súng thợ săn vẫn còn mùi khói, và dạ dày của lũ ăn thịt sẽ không bao giờ hoàn toàn mãn nguyện. Khao khát một cái gì hơn, hơn thế nữa, mọi thứ cần chạy nhanh, nhanh hơn nữa. Sẽ có một con nai trở dạ nơi góc rừng, trong nỗi bất an, nếu giả như giống vật ấy có thể hình dung về một nỗi bất an, có thể run rẩy, khi luồng gió ùa tới dần mang thêm âm thanh và hơi thở lạ. Và rượt nhau, và sống chết, và tất thảy những thứ có thể gây đổ máu cho một sinh mạng như thế, hình như chỉ là trò giết thời gian để khoảng tồn tại tuần hoàn này bớt cảm thấy vô vị.
Cậu sẽ tắt bộ phim ấy đi. Lá của rừng sẽ đổ. Sương sẽ tan. Và, trong tiếng thở dài, cậu nhận ra, tự nhiên, sau cùng, chỉ là một mảnh gương rất nhỏ diễn lại thế giới trùng trùng điệp điệp vẫn hằng trôi chảy của chính chúng ta.
3. Đó là hình dáng của mặt trăng. Một mặt trăng tôi chưa đặt chân đến, nhưng thỉnh thoảng trong giấc mơ, tôi đã chạm tay lên những vết xước của nó. Và sẽ khó tưởng tượng ra một nỗi cám dỗ mơ hồ, nếu chính bạn không phải nạn nhân của trò ám dụ kia - tôi muốn để lại trên đấy một dòng khắc tên của mình. Nổi trên những vệt xám xanh, không bị những chiếc lông vũ thiên thần che lấy, dù chỉ một tí ti nào
4. Chân trần, váy trắng, chạy băng băng trên cỏ, tóc xoã dài sau lưng. Như giọt sương trượt trên sống lá mùa xuân mãi không tan vào nắng sớm, em dẫm mạnh từng bước lên nền đất ẩm, vấy lên vạt váy voan lấm tấm bùn. Rồi trời mưa, mưa rơi, mưa lả tả, mưa xối dẹp mái tóc chảy dài trên cổ. Mắt mở chưa đầy một nửa, phía trước là màn mưa, phía sau là bụi bẩn, bên phải hơi nước, bên trái khói bay, mịt mờ không phương hướng. Nhưng cứ chạy đi, chạy đi, em, sắp không kịp nữa rồi.



![Đoản ngôn [kỳ 2]](https://static.wixstatic.com/media/958ab1_bcac067b23eb452481c0d0ce25140733~mv2.jpg/v1/fill/w_980,h_974,al_c,q_85,usm_0.66_1.00_0.01,enc_avif,quality_auto/958ab1_bcac067b23eb452481c0d0ce25140733~mv2.jpg)

Comments